Trong sơn cốc rực rỡ, hoa anh đào đang nở rộ, từ giữa không trung lớp lớp cánh hoa rơi rụng, nhưng có điều hoa anh đào không phải từ trên cây rơi xuống mà là từ trong cái bóng trong suốt của A La tung ra, như muốn dẫn tôi đến con đường trải đầy hoa.

Tôi dọc theo con đường này mà cứ chạy về phía trước, đến lưng chừng núi, chẳng mấy chốc lại lạc đường, nhưng không sao cả, tôi biết, cô ấy cố tình dẫn tôi về hướng Hồ Cốc nhưng lại không muốn để để tôi nhớ đường.

Thoạt đầu, tôi còn thử ghi nhớ con đường mình đã đi, nhưng công sức trong phút chốc đều hóa lơ mơ. Thôi, mặc kệ, dù sao cái nơi bí ẩn này không thể nói đến là đến được, có người dẫn đường là đủ rồi.

Tôi chạy băng băng một quãng trong núi, chợt ngửi thấy hương hoa trước mặt, cảnh vật vừa chuyển, một rừng hoa anh đào liền hiện ra.

Trong lòng tôi lập tức thả lỏng, đây chính là rừng hoa anh đào mà lần trước đã tới một lần, tôi không khỏi nhớ về cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt A La. Lần đó vội vội vàng vàng lại nghi thần nghi quỷ, nhưng lúc này tâm trạng rất tốt, tâm tình cũng hoàn toàn khác đi.

Rừng hoa đào vẫn còn khá tươi tốt, càng đi về phía trước, càng rợp những đóa hoa anh đào cùng hương thơm của nó, lộng lẫy nhựa sống, tôi tiện tay hái xuống một nhánh, mùi hương bất tận đọng lại nơi cánh mũi.

Bóng dáng A La dừng ở dưới cây anh đào trước mặt, vừa xoay người là nguyên bản đã hiện ra.

- Chà, anh thật sự đuổi tới rồi, thế không sợ tôi để cho Tiểu Hắc ăn thịt anh sao?

Dáng cười A La dịu dàng, đồng thời đưa tay vuốt ve con mèo đen vài cái. Tôi biết con mèo đen của cô ấy thật ra là do một con rối núi biến thành, tôi cũng cười rồi đáp:

- Nó muốn ăn, tôi có thể không theo. Nhưng nếu là cô muốn ăn tôi, trái lại tôi cầu còn không được.

Hoa anh đào sặc sỡ làm tôn lên nụ cười má lúm đồng tiền của cô thiếu nữ, lòng tôi cũng không khỏi rung động, buột miệng nói vài ba câu trêu chọc, cô nàng liền đỏ mặt, cười khúc khích, hất tay ném con mèo đen đi, nhưng chỉ thấy trong làn khói xanh con mèo đen rên rỉ rồi hình dạng của nó dần dần thay đổi.

Vừa rồi tôi còn thấy tên này trông giống Garfield (nhân vật hoạt hình), chỉ trong phút chốc đã biến thành một con quái vật cao hai mét, đầu to đuôi ngắn, râu đỏ mặt xanh, mắt cũng xanh nốt, cái tai to to, dáng vẻ dữ tợn, bên dưới lại độc nhất một cái chân. Giữa bụng mọc gì đó tựa như vảy rắn, trông rất quái dị.

Con quái vật này đột ngột hiện thân, doạ tôi một phen, không biết A La muốn làm gì, định âm thầm đề phòng thì A La chợt cười khoái trá, ngay sau đó thì thấy con quái vật quệt vài cái rồi nhảy dựng lên, lao vào tôi một cách hằn học.

Trời ạ, đến thật à?

Tôi vô thức lấy ra một lá bùa, nhìn con quái vật đang khí thế lao tới, đang chuẩn bị thời điểm thích hợp để đánh ra, thì lại thấy cơ thể con quái vật chấn động một trận, như thể bị ném vào một làn sóng, cơ thể dần dần mờ nhạt, và từ từ biến mất.

Ách, cái này là sao vậy, dọa tôi sợ rồi đấy?

Tôi cầm lấy lá bùa, mở to hai mắt, A La cúi người cười cười rồi bước tới nói:

- Thấy anh bị hù dọa, tôi đã bảo nó ra ngoài canh giữ núi rồi.

Tôi cứng họng:

- Làm ơn đi, chỉ là canh giữ núi thôi phải làm rần rần như vậy sao?

Đột nhiên cô ấy gật đầu đầy trang nghiêm:

- Đương nhiên phải làm lớn như thế, bằng không, nếu có người từ bên ngoài vào nhìn trộm, phát hiện anh đang ở đây với tôi thì thật không hay chút nào.

Tôi không khỏi thắc mắc, đang định hỏi cô ấy có gì mà không hay thì A La lại kéo tôi đến và ngồi xuống dưới gốc cây anh đào. Nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi:

- Anh vừa mới hỏi tôi nguồn gốc của Liễu Vô Ngôn là gì phải không?

Tôi ậm ừ, gật đầu trả lời:

- Đúng vậy, tôi nghĩ đây cũng coi như là biết người biết ta mà, nếu không đối với một đối thủ mạnh như vậy, tôi cũng rất đau đầu.

A La khẽ thở dài, từ dưới đất nhặt lên một cánh hoa anh đào, thấp giọng nói:

- Anh biết không? Nói đúng ra thì không chỉ tôi, mà ngay cả sinh linh thuộc gỗ cây trong vùng núi rộng lớn này đều phải chịu sự kiểm soát của Liễu Vô Ngôn, Mộc Thanh chi linh này là Mộc linh Tiên Thiên trong Ngũ hành...

Mộc linh Tiên Thiên trong Ngũ hành? Tôi vô cùng kinh ngạc, Thanh Mộc chi linh, lẽ nào chính là Mộc linh trong Ngũ linh?

Ngũ hành chi linh, tôi có nghe nói qua, đó chính là linh khí Ngũ hành Tiên Thiên đã được thai nghén từ thuở khai thiên lập địa. Trong truyền thuyết, nếu ở trong một ngọn núi bình thường thì chỉ cần sở hữu được bất kỳ viên linh khí Ngũ hành nào, cho dù có kích thước bằng quả óc chó, thì ngọn núi này sẽ sinh ra linh mạch trong vòng mười năm và trở thành một phúc địa động tiên dồi dào linh khí.

Còn Ngũ hành chi linh là nguồn sức mạnh tu luyện, là vật chất cơ bản mà trời đất cấu thành, chúng là cội nguồn của vật chất, dựa theo Ngũ hành Kim, Mộc. Thủy, Hỏa, Thổ mà chia thành năm loại Tiên Thiên chi linh, chính là năng lượng vật chất thuần túy vô cùng hiếm có trên thế gian.

Thậm chí nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết hoặc thần thoại.

Nhưng theo những gì A La nói, thì Liễu Vô Ngôn đó hóa ra lại chính là Mộc linh trong Ngũ linh? Đúng thật là không thể tưởng tượng nổi.

Tôi há hốc miệng kinh ngạc, A La không để ý đến bộ dạng của tôi, cô ấy hơi ngửa đầu nhìn vọng lên bầu trời mà chậm rãi kể tôi nghe...

Thời kỳ đầu, hỗn độn được hình thành, hóa thành Thái Cực, sau đó Thái Cực phân lưỡng nghi, từ lưỡng nghi biến thành tứ hình, cuối cùng là sinh ra ngũ hành tương ứng với Ngũ linh Tiên Thiên. Năm Ngũ linh này đã được thai nghén trong trời đất qua hàng ngàn năm mới hóa thành vạn vật, và thế giới được sinh ra từ đó.

Nhưng nguồn gốc Ngũ linh đã hóa thành vạn vật, dần dần thiếu hụt. Về sau, không biết đã qua bao lâu, cũng không biết ở nơi nào trong thiên địa vạn phúc, một đám Thanh Mộc chi linh đã trải qua vạn năm, dần tiến hóa và có được ý thức của chính mình.

Đây vốn là một đám linh khí trời đất, là vật vô ý thức, nhưng có lẽ là do nhân duyên tụ hội, tạo hóa của trời đất, đám linh khí Thanh Mộc này hóa thành một mầm xanh, từ từ lớn lên theo năm tháng và trở thành một cây cổ thụ cao ngất ngưỡng. Sau này lại khai mở linh trí, đã có ý thức, nó thậm chí có khả năng biến thành con người.

Bản chất nó thuần khiết, tính tình ôn hòa, không có mưu cầu cũng như dục vọng, chỉ ung dung tự do tại giữa trời và đất, thế nhưng sau mấy ngàn năm, thiên hạ gặp phải đại họa, vạn vật đều sụp đổ, Thanh Mộc chi linh ở chỗ này cũng không thể tránh khỏi mà suýt chút nữa đã bị Thiên đạo tiêu diệt.

Sau đó không biết từ lúc nào, Thanh Mộc chi linh đã lặng lẽ ẩn mình và không còn xuất hiện trên thế gian, và cây cổ thụ chọc trời được người đời tôn là cây thần cũng biến mất giữa trời đất.

Nhưng Thanh Mộc chi linh vốn là tổ tiên của Ngũ hành Mộc linh, khi đó, tất cả loại cây trên thế gian đều thuộc về tinh linh, phàm có linh thể đều thờ phụng tổ tiên Thanh Mộc chi linh của mình. Lúc này lại nói Thanh Mộc chi linh tu hành lâu ngày và đã thành một chân thân. Từ đó thong dong tự tại ở nước ngoại, e rằng trong cõi trần tục khó mà thấy lần nữa.

A La trầm giọng kể lại, âm điệu gợn sóng điềm tĩnh, ánh mắt hướng về phía xa xa, dường như đối với Thanh Mộc chi linh đó tràn đầy sự quý mến, trong lòng tôi cảm động, hỏi cô ấy chuyện gì xảy ra với Thanh Mộc sau đó, A La thở dài, chậm rãi tiếp tục.

Cô ấy kể rằng trong hàng ngàn năm, Thanh Mộc chi linh đó không còn hiện thân trên thế gian nữa, nhưng khoảng chừng một ngàn năm trước, một người tên là Liễu Vô Ngôn đột nhiên xuất hiện trên thế gian, tự xưng là sứ giả của Phúc Duyên Trai, Công lực ông ta rất cao, tính khí lạnh lùng, vào thời điểm đó, đi theo Trai chủ Phúc Duyên Trai đã làm được rất nhiều việc lớn.

Người này, đó là Liễu Vô Ngôn.

Về sau, Phúc Duyên Trai mất tích, Liễu Vô Ngôn cũng mất tăm. Nhưng không ngờ sau mấy trăm năm ông ta lại xuất hiện, ông ta trực tiếp đến Hồ Cốc gọi A La đến và hỏi han đủ thứ. A La vốn là tinh linh của cây nên tự nhiên không dám không nói gì, thế là mới có chuyện sau này.

Kể đến chổ này, A La đột nhiên tăng tốc, những gì cổ nói cũng mơ mơ hồ hồ, chẳng rõ lắm, trong lòng tôi lấy làm lạ, tôi còn tưởng cổ sẽ kể chuyện kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp vía chứ, không dè chỉ nói về nguồn gốc của Liễu Vô Ngôn.

Tôi suy nghĩ một hồi, nhíu mày hỏi cổ:

- Nếu Liễu Vô Ngôn là Thanh Mộc Ngũ hành chi linh thì công lực cao cường đáng sợ là chuyện bình thường, nhưng tại sao ông ta lại muốn gia nhập Phúc Duyên Trai, nghe điều lệnh của Trai chủ Phúc Duyên Trai?

A La lắc đầu đáp:

- Làm sao tôi biết được chuyện đấy chứ? Tôi chỉ là một cây tử đằng bé nhỏ trên núi này, ngàn năm tu luyện, tôi cũng chỉ là nghe nói mà thôi. Chỉ là...

- Chỉ là cái gì?

- Chỉ là Trai chủ Phúc Duyên Trai, sau này anh tuyệt đối phải cẩn thận, còn nữa, nếu, nếu có ngày ông ta muốn hại Liễu Vô Ngôn thì anh nhất định phải giúp Liễu Vô Ngôn, được không?

Hả? A La đột ngột nói ra điều này, quả thật vượt xa dự đoán của tôi, tôi sửng sốt đứng dậy nói với cô ấy:

- Tại sao, cô nói một ngày nào đó Trai chủ Phúc Duyên sẽ làm hại Liễu Vô Ngôn. Tại sao vậy? Bọn họ chẳng phải cùng một phe sao?

A La thở dài một hơi, muốn nói rồi lại thôi, chỉ lắc đầu:

- Bỏ đi, tôi nói với anh làm gì, vả lại cũng là tự ông ta đi….

Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy, như muốn ném chuyện gì đó ra khỏi đầu, rồi bất chợt cười với tôi:

- Mà này, anh chẳng phải muốn đi Hồ Cốc sao, mặc dù tôi không thể trực tiếp đưa anh vào nhưng tôi có thể mách anh một cửa vào, nếu anh có bản lĩnh thì hãy tự mình đi đi.

Tôi nghi hoặc nhìn thái độ thay đổi đột ngột của A La, gật đầu theo bản năng.

Cửa vào Hồ Cốc? Chà, còn gì tốt bằng...

 

0.12189 sec| 2430.148 kb